Thăm cố đô Luang Prabang với Nissan NP300 Navara

0
173

Lễ hội té nước đầy phấn khích thường bắt đầu vào tầm trưa, vì lúc này thời tiết trở nên nóng hơn, và kéo dài cho tới khi mặt trời xế núi. Nhưng buổi sáng lại là thời gian đặc biệt nhất ở Luang Prabang, thành phố Di sản thế giới của UNESCO, là nơi mà theo chúng tôi có lẽ là tuyệt vời nhất để xem một trong những Lễ truyền thống thiêng liêng nhất của Lào, lễ Khất thực theo Phật giáo.    

Lễ Khất thực

Cứ mỗi buổi sáng, người dân địa phương được đánh thức sớm để được dâng lễ

Từ sáng sớm, khi mặt trời mọc, chúng tôi đã lái xe chầm chậm ven sông Mekong và dọc theo những tuyến phố chính của Luang Prabang, cuộc sống nơi đây thật đặc biệt. Chiếc Nissan NP300 Navara của chúng tôi phải dừng liên tục để nhường đường cho hàng dài các tu sĩ Phật giáo từ các đền thờ khác nhau đi “Khất Thực” vào mỗi buổi sáng để thu thập bữa ăn hàng ngày của họ. Truyền thống này có từ thế kỷ 14 tại Luang Prabang và vẫn được duy trì cho đến ngày nay. Cứ mỗi buổi sáng, người dân địa phương được đánh thức sớm, diện những bộ quần áo đẹp để chuẩn bị thức ăn cho các nhà sư và chờ đợi lặng lẽ bên lề đường để tặng quà cho họ. Ngược lại, chúng tôi cũng nhận thấy có nhiều em nhỏ cũng quỳ gối với giỏ và nhận được thức ăn từ các nhà sư để mang về gia đình.

Khất thực là một nghi lễ mang tính tôn kính cao của người dân địa phương

Quà tặng phổ biến nhất bao gồm cơm, trái cây tươi, các món ăn nhẹ ngọt truyền thống, cả những gói bánh quy, gói kẹo, và đặc biệt là họ không dùng tiền. Đây là một nghi lễ mang tính tôn kính cao của  người dân địa phương, từ tốn, không ồn ào, chen chúc, trang mục đẹp, lịch sự,  kín đáo đến tận chân, nhất là các cô gái trẻ. Du khách cũng có thể được khuyến khích tham gia miễn là đảm bảo được sự tôn nghiêm của nghi lễ. 

Trại Bảo tồn Voi

Thăm Trại Bảo tồn Voi tại Luang Prabang

Chúng tôi thường được nghe về Lào là “Đất nước triệu Voi”, nên ngày hôm sau, chúng tôi liền hăm hở hỏi nguời dân địa phương xem nơi nào có voi, và được giới thiệu đến Trại Bảo tồn Voi của Luang Prabang. Đương nhiên việc lái xe vào rừng để tìm voi là không thể. Nằm ở làng Xieng Lom gần sông Nam Khan, cách Luang Prabang 15 km về phía đông nam, Trại Bảo tồn Voi “Elephant Sanctuary Village” là nơi nuôi dưỡng và bảo vệ những chú voi Lào tránh khỏi sự săn bắt bừa bãi của con người. Trong trại có luôn có bác sỹ thú y thường trực 24/24 để đảm bảo sức khoẻ cho các chú voi, cũng như có những chăm sóc đặc biệt cho những chú voi bị thương, bị ốm hay thậm chí bị tàn tật khi được đưa từ rừng về đây.

Rời Trại Voi, ghé đền Wat Pia Wat (xây năm 1582, bị phá huỷ do bom đạn)  

Việc cho xe vào Trại Bảo tồn Voi là không được phép, vì có thể làm hỏng thảm cỏ hoặc làm cho các chú voi sợ hãi. Nhưng với chiếc Nissan NP300 Navara, chúng tối đã nhận được sự đồng ý ngoại lệ của Trại. Thực sự khi lái xe vào gần các chú voi, chúng tôi lái khá chậm và từ từ. Là động cơ máy dầu nhưng động cơ khá êm nên NP300 Navara khi vào gần các chú voi cũng không làm cho các vị chủ nhà “khổng lồ” giật mình hoặc sợ hãi. Và cuối cùng, thật ngỡ ngàng đến thú vị khi lần đầu tiên trong đời được đến gần một loài động vật to lớn, tiếp xúc thậm chí còn có thể ôm cả cái vòi đáng yêu của các chú voi tuyệt vời này. Hoá ra chúng cũng hiền lành không như chúng tôi nghĩ, đương nhiên trừ những lúc nó…cáu giận. Tại đây bạn có thể dành thời gian cả một ngày để cưỡi voi và điều khiển chú voi xuyên qua rừng đến thác Tad Sae gần đó để có cơ hội tắm cho voi. Nhưng tiếc là thời gian đối với chúng tôi không có nhiều để có thể trải nghiệm được những điều thú vị đó với các chú voi hiền lành và đáng yêu ở đây.      

Thác Kuang Si

Thác Kuang Si tại Luang Prabang

Rời Trại Bảo tồn Voi, chúng tôi tranh thủ phóng xe đến thăm Thác Kuang Si, cách Luang Prabang 29km về phía Nam. Đây là thác nước lớn nhất ở Luang Prabang với ba tầng chênh nhau tới 50 mét, dẫn tới một hồ xanh ngoạn mục trước khi chảy xuống hạ lưu. Ở đây bạn có thể bơi lội thoải mái.

Thác Kuang Si cũng là một trong những điểm du lịch phổ biến nhất Luang Prabang. Con đường đến chân thác hơi khó đi vì nhiều đá, người dân địa phương và khách du lịch đến đây thường bằng những xe “Tuk Tuk” kiểu Thái Lan hoặc xe mini bus. Rất may cho chúng tôi, nhờ gầm cao, chiếc Nissan NP300 Navara đã vượt qua những đoạn đường đá sỏi này một cách nhẹ nhàng để đưa chúng tôi tới gần được chân thác.

Trên đường đến Thác Kuang Si

Cố đô Luang Prabang

Ngày thứ ba, ngày cuối cùng và cũng là ngày chính của Tết Lào là ngày diễn ra Lễ hội Nangsangkhane nổi tiếng nhất ở cố đô Luang Prabang, lễ rước bảy cô gái con của Kabinlaphom diễn ra ngay trên đại lộ chính của Luang Prabang, đại lộ Thanon Sisavangvong, mang tên vị vua Sisavangvong đầu tiên của Vương quốc Lane Xang.

Lễ hội Nangsangkhane, Lễ hội truyền thống nổi tiếng nhất ở Lào

Qua một người bạn, chúng tôi thật vinh dự được mời ngồi vào hàng ghế danh dự của lãnh đạo Luang Prabang trong Lễ hội Nangsangkhane. Đối diện chúng tôi là Bảo tàng Cung điện Hoàng gia mà nay được đổi thành “Bảo tàng Quốc gia Luang Prabang” đặt trong một khuôn viên rộng rãi với những khu vườn được chăm sóc kỹ. Tại đây, muốn tham quan và tìm hiểu kỹ về lịch sử cũng như văn hoá Lào, bạn phải mất khoảng một vài tiếng.

Mặc dù Bảo tàng được xây dụng lại từ những năm đầu thế kỷ 20, nhưng các hiện vật trưng bày bên trong lại có từ nhiều thế kỷ trước đó phản ánh những thăng trầm sóng gió  lịch sử của Vương quốc Lane Xang xuyên qua thời kỳ thuộc địa cho đến ngày nay. Dựa trên nguyên bản là nơi ngự trị của vua, bảo tàng được thiết kế lại theo phong cách Beaux-Arts của Pháp với nhiều điểm nhấn trang nhã và họa tiết truyền thống của văn hóa Lào.

Luang Prabang còn nổi tiếng với các đền thờ Phật giáo. Các đền thờ nơi đây là những biểu tượng quan trọng, là những kiệt tác tuyệt đẹp của lịch sử và nét đặc trưng Luang Prabang với những bức khảm, chạm khắc trên tường tinh xảo và phức tạp.

Bảo tàng Quốc gia Luang Prabang và các đền thờ Phật giáo

Một điều đặc biệt dễ nhận thấy ở đây là khi chúng tôi di chuyển trong thành phố, tuyệt nhiên không nghe thấy một tiếng còi xe. Khi sang đường người dân rất có ý thức nhường đường cho người khác. Không có ai phóng nhanh vượt ẩu. Có những lúc chúng tôi dừng xe giữa đường để tác nghiệp, những xe đi sau cũng dừng lại, kiên nhẫn chờ mà cũng không bấm còi thúc giục. Cuộc sống nơi đây thật chậm và thư giãn, không hối hả, vội vàng bon chen, mà hầu như nhà nào cũng có xe hơi. Ý thức của người dân nơi đây thật tuyệt và văn minh, có lẽ chính vì vậy mà tâm thái của người dân nơi đây luôn lộ rõ vẻ bình yên và hạnh phúc.

Trên đại lộ Thanon Sisavangvong trước khi Lễ hội Nangsangkhane bắt đầu

Buổi tối chúng tôi ra ven sông Mekong ăn bữa tối và cùng nhau trò chuyện. Những món ăn ở đây cũng khá hợp khẩu vị tuy việc phục vụ có phần chậm do nhịp sống “thong thả” của người dân Luang Prabang và giá cả có hơi cao do đây là thành phố du lịch. Tại đây cũng có nhiều người Việt Nam sang làm ăn, sinh sống. Cuộc sống và những con người đặc biệt thân thiện nơi đây đã tạo cho chúng tôi những tình cảm gần gũi và hẹn một ngày nào đó sẽ quay trở lại.

Tạm biệt Luang Prabang với tâm trạng quyến luyến vì còn quá nhiều điều cần khám phá nơi đây. Trên đường về, chúng tôi lại vượt qua hơn 200 km đường đèo và nghỉ đêm tại Phonsavan, Xiêng Khoảng, để sáng hôm sau tiếp tục chạy một mạch về cửa khẩu để kịp làm thủ tục liên vận cho xe qua biên giới. Về đến Hà Nội, kiểm tra lại mức tiêu thụ nhiên liệu trong suốt hành trình, chúng tôi thực sự ngạc nhiên với mức tiêu thụ của một chiếc bán tải 2.5 lít, công suất 188 mã lực và mô-men xoắn 450 Nm như NP 300 Navara: Mức tiêu thụ tức thời thấp nhất chúng tôi đạt được là 6.6 lít/100 km khi chạy liên tục trên đường trường và mức tiêu thụ nhiên liệu cho cả hành trình là 9.8 lít/100km bao gồm những đoạn đèo quanh co, những đoạn chạy như “đi bộ” trong thành phố Luang Prabang, thăm Trại Voi, Thác Kuang Si và cả đoạn ghé qua Cánh đồng Chum ở Xiêng Khoảng (Phonsavan).

  

             Lúc xuất phát                                     Mức tiêu thụ ít nhất                                  Mức tiệu thụ trung bình

Hành trình hơn 2,000 km sang dự Lễ hội Té nước bên Lào thực sự là một chuyến trải nghiệm tuyệt vời và vô cùng thú vị với Nissan NP300 Navara. Ghế ngồi thoải mái, tay lái đầm chắc, tầm nhìn tốt, khả năng vượt địa hình nhẹ nhàng, các hệ thống an toàn làm việc tuyệt vời khi xe đổ đèo với những khúc cua gấp tay áo làm cho tôi hầu như không cảm thấy mệt mỏi khi về đến Hà Nội. Cùng với mức tiêu thụ nhiên liệu kinh tế, chúng tôi chợt hiểu lý do mà Mercedes, một thương hiệu xe sang của Đức lại chọn Nissan là đối tác để phát triển dòng bán tải cho mình.    

Xem thêm ảnh tại ALBUM.